Sáng sớm, Lý Tư Vũ trùm chăn kín mít, vô cùng hối hận.
Không hiểu đầu óc chập mạch thế nào mà cô lại đi nghĩ ở nhà bạn trai cũ sẽ an toàn hơn cơ chứ.
Tối qua trong lúc tức giận, cô đã xông thẳng vào nhà Tần Thủ. Ban đầu, hắn tỏ ra chẳng có chút hứng thú nào với cô, cứ thế tắm rửa, đánh răng rồi đi ngủ, đến một cái liếc mắt cũng chẳng buồn cho.
Thế là, sự cảnh giác của cô tụt không phanh.
Thêm vào đó, nhà họ Tần chỉ có mỗi phòng của hắn là có điều hòa. Đòi độc chiếm cái giường không thành, cô đành tủi thân trải đệm ngủ dưới đất. Nửa đêm nằm không quen, cô mới lén lút bò lên giường.
Dù sao hai người cũng từng "tiếp xúc cự ly âm" rồi, ngủ chung thêm một đêm chắc cũng chẳng sao.
Ai ngờ vừa leo lên giường chưa được bao lâu thì đã bị ôm chặt cứng, cô còn nghe thấy Tần Thủ lẩm nhẩm gọi tên mình trong cơn mơ.
Chỉ vì một phút mủi lòng ấy mà lại đi tong thêm ba hiệp nữa!
"Tần Thủ, anh đúng là đồ cầm thú!"
Lý Tư Vũ hung hăng trừng mắt nhìn Tần Thủ đang mơ màng vừa mới tỉnh ngủ, tức đến mức muốn cắn nát cả răng.
Không hiểu ngày trước sao cô lại yêu cái gã khốn nạn này cơ chứ!
Tần Thủ làm như bây giờ mới nhận ra bên cạnh có người, ngơ ngác một lúc rồi tỏ vẻ cực kỳ sốc: "Lý Tư Vũ, sao cô lại ở trên giường tôi?"
"Giả vờ! Lại còn giả vờ! Tần Thủ, cái đồ chó nhà anh, trả lại sự trong sạch cho tôi!"
Liên tục mắc bẫy, Lý Tư Vũ còn lạ gì bộ mặt thật của hắn nữa. Lửa giận bốc lên ngùn ngụt, cô chồm tới cắn xé hắn điên cuồng.
Sáng sớm đàn ông vốn đã dễ "bốc hỏa", thế này thì ai mà chịu cho nổi.
Tần Thủ cũng chẳng thèm chiều chuộng, tiện tay vỗ bộp mấy phát vào mông, Lý Tư Vũ vậy mà lại lập tức ngoan ngoãn im lặng.
Hử? Sở thích quái gì đây?
Tần Thủ cảm thấy mình vừa phát hiện ra một thứ vô cùng hay ho, tinh thần khám phá khoa học hồi bé ngay lập tức trỗi dậy.
Một tiếng sau, quá trình khám phá kết thúc.
Lý Tư Vũ chẳng còn vẻ hùng hổ như lúc nãy, trông như một con thú nhỏ bị bắt nạt, đáng thương thu mình lại ở đầu giường.
"Tần Thủ, anh có biết làm vậy là phạm tội không hả? Tôi nhất định sẽ báo cảnh sát bắt anh..."
"Lý Tư Vũ, cô nói thế là sai rồi. Đêm qua với cả vừa nãy, tôi có thấy cô phản kháng tẹo nào đâu."
Tần Thủ tắm nhanh rồi bước ra. Trở lại phòng ngủ, hắn cũng chẳng buồn liếc nhìn mỹ nhân đang phơi bày cảnh xuân trên giường, cứ thế mở tủ lấy một bộ quần áo mới thay vào.
Sáng sớm mải mê "nghiên cứu khoa học", suýt chút nữa hắn quên mất chuyện phải đến chỗ nhà cung cấp lấy hàng.
Gương mặt tái nhợt của Lý Tư Vũ thoáng qua vẻ thẹn quá hóa giận. Chính cô cũng không hiểu bản thân bị làm sao nữa, Tần Thủ càng mạnh tay thì cô lại càng thấy sung sướng...
Cố đè nén những hình ảnh đáng xấu hổ đang cuộn trào trong đầu, Lý Tư Vũ đanh mặt lại, cố tình cãi cùn:
"Dù sao anh cũng chiếm tiện nghi của tôi rồi, anh nhất định phải bồi thường!"
"Thế tôi cho cô làm bạn gái tôi nhé?"
"Không đời nào! Anh đừng có mơ!"
Lý Tư Vũ từ chối thẳng thừng không cần suy nghĩ. Cô khó khăn lắm mới dứt tình được để hướng tới một tương lai tốt đẹp hơn, ngu gì mà quay lại "nhai cỏ cũ" để chịu khổ.
Nhưng cô cũng không thể để gã đàn ông thối tha này chiếm tiện nghi không công như vậy được.
"Chỉ cần từ hôm nay anh cắt đứt hoàn toàn với con hồ ly tinh Tô Dữu kia, tôi sẽ miễn cưỡng bỏ qua chuyện anh mạo phạm tôi..."
"Không đời nào! Tô Dữu là một cô gái tốt, tôi tuyệt đối sẽ không phụ tình cảm của cô ấy!"
Lần này đến lượt Tần Thủ chém đinh chặt sắt. Dáng vẻ thề non hẹn biển của hắn làm ngọn lửa đố kỵ trong lòng Lý Tư Vũ bùng lên ngùn ngụt. Cô ráng nhịn đau ngồi dậy, nghiến răng nói:
"Nếu anh không chia tay với nó, thì cả đời này đừng hòng quay lại với tôi!"
"Tùy cô."
Vẻ mặt Tần Thủ bình tĩnh không chút gợn sóng. Hắn thản nhiên dặn cô lúc về nhớ đóng cửa cẩn thận, rồi quay lưng ra khỏi phòng để đi mua nguyên liệu.Nhìn gã tồi tệ cứ thế vô tình bỏ đi, Lý Tư Vũ tức điên người. Cô vơ lấy chiếc điện thoại định ném... nhưng tiếc của không nỡ, cầm chiếc đèn ngủ lên... rồi lại đặt xuống.
Cuối cùng, cô vớ lấy hai cái gối ném mạnh xuống đất để trút sạch cơn giận dữ và uất ức trong lòng.
Nhưng vài phút sau, khi lý trí quay về, Lý Tư Vũ chợt lóe lên một suy nghĩ và đột nhiên vỡ lẽ.
Rõ ràng là Tần Thủ nghe cô nói không muốn quay lại nên mới cố tình lôi Tô Dữu ra để chọc tức cô. Hắn đang dỗi cô đây mà.
"Dỗi cũng vô ích thôi, có trách thì trách bản thân anh không đủ ưu tú..."
Lý Tư Vũ mang vẻ mặt phức tạp thở dài một tiếng, lật chăn đứng dậy định đi tắm. Thế nhưng mới bước được hai bước, đôi lông mày thanh tú của cô đã nhíu chặt lại.
Cái tên Tần Thủ này đặt đúng là không sai tẹo nào, đích thị là đồ cầm thú!
Đến khi Tần Thủ chở nguyên liệu về nhà, hắn phát hiện Lý Tư Vũ đã rời đi từ đời nào.
Ngó nghiêng cẩn thận thấy trong nhà không có dấu vết gì bị phá hoại, hắn cũng chẳng thèm bận tâm nữa.
Hắn chẳng rảnh rỗi mà tự mình đa tình nảy sinh cái ý định chịu trách nhiệm. Tối qua rõ ràng là Lý Tư Vũ mặt dày đòi theo hắn về nhà, lại còn chủ động bò lên giường hắn cơ mà.
Tính ra hắn mới là nạn nhân, chưa đòi tiền tổn thất tinh thần lẫn thể xác là may lắm rồi.
Buổi trưa, Tần Thủ nấu qua loa một bát mì thịt băm dưa chua to bự. Mới ăn được một nửa thì ba hắn - ông Tần Kiến Tân gọi điện tới.
Mục đích dĩ nhiên là hỏi han tình hình bán hàng rong tối qua.
Nghe Tần Thủ báo cáo xong "chiến tích" hôm qua, ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu hai ông bà là không tin.
Nhưng sau khi nghe con trai giải thích cặn kẽ, hai ông bà liền rơi vào một sự im lặng khó tả.
Con trai đi bán một đêm mà kiếm được tận 750 tệ, suýt soát gấp ba lần tổng thu nhập một ngày của cả hai vợ chồng cộng lại. Hóa ra bán hàng rong lại kiếm đậm đến thế!
Tần Kiến Tân coi như đã thấm thía thế nào gọi là "sống từng tuổi này đúng là sống uổng".
Nhìn con trai rồi lại nhìn mình, sự chênh lệch này đúng là khiến ông cảm thấy hổ thẹn.
"Thủ này, con cố gắng tự làm thêm mấy ngày nữa nhé. Nếu buôn bán ổn định, ba sẽ bảo mẹ về phụ con ngay."
Tần Kiến Tân đè nén sự kích động trong lòng, cẩn thận đưa ra tính toán.
Ngày đầu kiếm được tiền không có nghĩa là ngày nào cũng thế. Ông đã từng nếm trái đắng vì thói hấp tấp rồi, nên bây giờ bắt buộc phải thận trọng, thận trọng và thận trọng hơn nữa.
Chỉ là như vậy thì lại vất vả cho con trai quá.
"Vâng, ba mẹ không phải lo cho con đâu, bên này có chị Linh Chi phụ con rồi."
Nghe giọng nói vừa áy náy lại vừa tự hào của ba mẹ, Tần Thủ thầm hạ quyết tâm.
Phải cố gắng trong nửa tháng tới đón mẹ về, rồi trong vòng một tháng để ba "cha nối nghiệp con".
Hết cách rồi, ba mẹ bôn ba bên ngoài, làm con cái sao mà không lo cho được!
Ăn cơm xong, Tần Thủ cũng chẳng quản cái nắng gay gắt bên ngoài, tranh thủ thời gian xuống gara nhà mình để sơ chế nguyên liệu.
Phải biết là hôm nay hắn đã cố tình đặt thêm nhiều tôm hùm đất, nếu không làm nhanh thì không kịp giờ dọn hàng mất.
"Haiz, tửu sắc hại người mà, từ hôm nay trở đi, quyết tâm cai sắc!"
Ngay lúc Tần Thủ đang thầm hạ quyết tâm, một đôi chân dài miên man, thẳng tắp đột nhiên xuất hiện chình ình ngay trước mặt hắn.
Đôi chân mang làn da màu lúa mạch mịn màng bóng khỏe, cơ bắp săn chắc, đường nét hoàn hảo, quả thực là tuyệt phẩm trong mắt những kẻ mê chân dài.
Men theo đôi chân nhìn lên trên, mất một lúc lâu hắn mới thấy được khuôn mặt xinh đẹp đang bị "đôi gò bồng đảo" che khuất.
"Chị Linh Chi, sao chị đến sớm thế, không đi tập lái xe nữa à?"
Người tới chính là Lục Linh Chi. Dù chỉ diện áo phông quần đùi đơn giản, cô vẫn toát lên một phong thái cuốn hút khác biệt.
Lục Linh Chi bị hắn nhìn chằm chằm đến mức hơi ngượng ngùng, đành lùi lại hai bước, giấu đôi chân dài ra sau cánh cửa."Sáng nay chị tập cũng hòm hòm rồi... Chẳng phải nhóc Thủ em nhờ chị sang phụ một tay sao, thế nên chị qua sớm xem thế nào."
"Đúng là chỉ có chị Linh Chi thương em nhất, em đang bận tối mắt tối mũi đây này."
Tần Thủ kéo tuột cô nàng đang lấp ló vào trong, câu thả thính táo bạo của hắn làm Lục Linh Chi giật thót tim.
Cô bị lộ từ lúc nào vậy, sao chính cô cũng không hay biết gì!



